Skip to content

Sự nghiệp của Thierry Henry qua những trích dẫn

(AFCVN) – Thierry Henry đã khiến mọi người hồi tưởng lại một sự nghiệp thi đấu huy hoàng trước khi anh đảm nhận một cương vị mới trong lĩnh vực truyền thông.

Cùng điểm qua một vài trích dẫn đáng nhớ của Henry và nói về Henry.

“Tôi bị mê hoặc bởi những ý tưởng về việc ghi dấu ấn trong lịch sử. Và Arsenal chính là thiên đường ấy.” –Thierry Henry

“Arsenal là một phần máu thịt cũng như là trái tim của tôi. Tôi sẽ mãi mãi nhớ tất cả các bạn. Tôi đã từng nói tôi sẽ là một Pháo thủ trọn đời, và tôi không hề nói dối vì một khi bạn là một Pháo thủ, bạn sẽ mãi là Pháo thủ. Câu lạc bộ này tồn tại trong tim tôi và sẽ khắc ghi ở đó mãi mãi.” – Thierry Henry phát biểu ghi sắp rời Bắc London

“Đôi khi trong bóng đá, bạn phải ghi bàn.” – Thierry Henry

“Khi chúng tôi giành chức vô địch tại Tottenham, họ đã gỡ hòa 2-2 ngay phút cuối cùng, và họ bắt đầu ăn mừng – bởi vì họ hạnh phúc khi thủ hòa được với chúng tôi – hiển nhiên. Và tôi nhớ là đã nói với Mauricio Tarrico rằng, các anh có nhận ra rằng chúng tôi chỉ cần một điểm để trở thành tân vương? Tất cả họ thực sự rất sốc. Nên tôi đã nói rằng ‘Vâng. Và giờ chúng tôi chuẩn bị ăn mừng trên sân của các anh đây. Tạm biệt!’.” – Thierry Henry nói về chức vô địch trên sân White Hart Lane

“Thierry Henry có thể lấy bóng ngay giữa sân và ghi bàn theo cách mà không ai trên thế giới này thực hiện được.”- HLV Arsene Wenger

“Nếu bạn nhìn vào toàn bộ quãng đường đã qua, với mọi thứ mà Henry có, tôi không nghĩ là bạn có thể tìm được thêm một ai khác như thế ở bất cứ đâu. Bạn trao cậu ấy trái bóng ở vị trí thích hợp và khả năng bứt phá của cậu ấy sẽ đánh bại bất cứ trung vệ nào trên thế giới.” – Dennis Bergkamp

“Điều gì khiến cậu ấy trở nên đặc biệt? Cậu ấy là sự pha trộn hoàn hảo của thể chất thiên phú và kĩ thuật cá nhân tuyệt hảo, không chỉ đơn giản là ghi bàn. Thậm chí khi không phải là ngày đẹp trời đối với cậu ấy, cậu ấy vẫn có thể tung ra những đường chuyền quyết định. Cậu ấy có cá tính mạnh mẽ. Nếu mọi thứ đi sai hướng, cậu ấy sẽ đoạt lại ngay lập tức. Cậu ấy có sức ảnh hưởng rất lớn với đội bóng.” – Patrick Viera

“Sự nghiệp đầy cảm xúc được xây dựng nên từ đẳng cấp của Thierry. Cậu ấy là cầu thủ mọi huấn luyện viên đều mơ ước – tiềm năng về thể chất, kỹ thuật cá nhân tuyệt vời, thi đấu tinh tế, và điều mà mọi người đều bỏ quên khi nói về một vận động viên tầm cỡ thế giới, đó là sự nhiệt huyết với công việc, với một cuộc sống chuẩn mực. Cậu ấy đơn giản là hình mẫu chuyên nghiệp có thể đạt được mọi thành công trên thế giới – Thierry, cậu thực sự đặc biệt.” – HLV Arsene Wenger phát biểu trong ngày khánh thành tượng đồng Thierry Henry bên ngoài sân Emirates

“Đôi chân ma thuật của cậu ấy đích thực là món quà trời phú để cậu ấy ghi bàn. Đẳng cấp của cậu ấy chính là tốc độ không tưởng khi cậu ấy dẫn bóng dưới chân. Cậu ấy có thể là người nhanh nhất thế giới từ trước đến nay trong đôi giày bóng đá. Không một trung vệ nào có thể theo kịp cậu ấy.” – Đồng đội cũ tại tuyển Pháp Lilian Thuram

“Cậu ấy có thể làm những điều Ronaldo không thể. Khi có phong độ tốt, không gì có thể ngăn cản cậu ấy. Cậu ấy không giống một tiền đạo nào khác. Tôi phải nói rằng tôi chưa từng xem một cầu thủ nào thi đấu giống như cậu ấy. Cậu ấy là một vận động viên với kĩ năng thượng thừa với lòng khát khao to lớn để trở thành số 1.” – Alan Smith, huyền thoại của Arsenal

“Ronaldinho là một cầu thủ đặc biệt, nhưng có lẽ Thierry Henry mới là cầu thủ giàu kỹ thuật thiên phú nhất được sinh ra để chơi những trận cầu hoa mỹ.” – Đồng đội cũ tại tuyển Pháp và Juventus, Zinedine Zidane

“Bạn gần như không muốn rời khỏi Arsenal. Sẽ có bao nhiêu cuộc trở lại? Một khía cạnh nào đó nó có thể là bước đi không tốt. Chúng tôi đều trân trọng Rocky của lần đầu tiên nhưng tôi không chắc về lần cuối cùng.” – Thierry Henry phát biểu sau khi rời New York Red Bulls

Nam Nguyễn – theo Arsenal.com

Từ cuốn sách của Dennis Bergkamp: “Chúng tôi đã viết lại lịch sử bóng đá”

gun  1384944699 article biginterview bergkamp2

Tuy nhiên trong cuốn tự truyện của mình với tựa đề, “Stillness And Speed: My Story” (tạm dịch: Sự Tĩnh Lặng Và Tốc Độ: Câu chuyện của tôi”) (có giá bán 20 bảng Anh, người chắp bút là Simon và Schuster), Bergkamp cuối cùng cũng đã tiết lộ câu chuyện về cuộc đời mình, từ khoảng thời gian không hạnh phúc khi chơi bóng ở Ý cho tới đỉnh cao với sự nghiệp lẫy lững và đầy ắp danh hiệu trong màu áo Arsenal. Trong đoạn trích sau đây – được trích từ một cuốn sách ghi chép lại những cuộc phỏng vấn của Dennis, cầu thủ này đã nói lên suy nghĩ của mình về đội hình bất bại, một đội hình đã thay đổi diện mạo của bóng đá, đồng thời nhận định về việc ai là người giỏi hơn – Dennis Bergkamp hay Thiery Henry.

“Tôi đã bắt gặp một câu nói của chính mình ở thời điểm đó – kỷ nguyên bất bại – tôi đã nói điều gì đó đại loại là chúng tôi đã viết lại cách chơi bóng đá. Tôi cho rằng điều đó hoàn toàn đúng. Việc Arsene nói về chuyện tôi đã cố gắng để tiến tới sự hoàn hảo là có thật và nó đúng với toàn đội ở thời điểm đó. Chúng tôi thực sự đã tiến rất gần tới sự hoàn hảo. Tất nhiên chúng tôi thỉnh thoảng cũng có những trận đấu chơi không tốt, khi mà các cầu thủ đã không thể ghi bàn, tuy nhiên nói chung trong hầu hết các trận đấu chúng tôi đều thi đấu tuyệt vời và thực sự lối chơi của chúng tôi đã tiến rất gần tới cách mà chúng tôi nghĩ bóng đá phải được chơi như vậy.

“Thierry từng đề cập tới cảm giác của việc tiến ra sân đấu và biết rằng mình sẽ giành chiến thắng. Đúng vậy, đó chính là cảm giác lúc ấy. Bạn không biết đội bóng sẽ ghi bao nhiêu bàn và khi nào đội bóng sẽ ghi bàn, nhưng bạn biết chắc rằng bạn sẽ chiến thắng. Bạn phải nghe điều đó từ tôi và từ Henry, đó là một cảm xúc tuyệt vời. Nó giống như thi chạy 100m và bạn là Usain Bolt vậy. Đó là một điều gì đó rất tuyệt đối với một vận động viên thể thao. Đó là cái đích mà bạn nhắm tới. Sự hoàn hảo. Và nó là điều chúng tôi đã có trong những năm tháng ấy. Chúng tôi biết mình là đội bóng mạnh nhất của giải, tất cả đều cảm thấy hạnh phúc và ai cũng có đóng góp của riêng mình vào thành công của đội bóng.

“Điều đó thật tuyệt vời. Bạn biết chính xác phải đưa bóng tới đâu. Bạn biết chính xác các cầu thủ khác sẽ di chuyển tới chỗ nào, bởi bạn hiểu rõ họ đang nghĩ gì. Đó là một điều rất thú vị trong một đội bóng. Ở thời điểm ấy bạn chỉ việc trải nghiệm nó mà thôi. Nhưng khi bạn nhìn lại … đó là một khoảng thời gian tuyệt vời. Những màn trình diễn tuyệt vời. Tôi cảm thấy buồn cười khi Thierry nói cậu ấy nhớ hết tất cả mọi thứ đến từng chi tiết một. Khi nhìn lại tôi cảm thấy khoảng thời gian giữa lúc tôi tới Arsenal và khi đội bóng bắt đầu thi đấu thành công là rất ngắn. Thực tế thì khoảng 2 năm rưỡi hay 3 năm gì đó, nhưng trong tâm trí tôi nó chỉ như một nửa mùa giải mà thôi. Sau đó đội bóng gặt hái được danh hiệu. Và rồi đội bóng lại chững lại đôi chút. Cuối cùng chúng tôi bước vào thời kỳ mà mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, toàn đội đạt đến một đẳng cấp nhất định và đề ra cho bản thân những tiêu chuẩn hoàn toàn khác.”

Liệu có thể so sánh đội hình bất bại với bất kỳ đội bóng nào khác mà anh đã từng khoác áo hoặc từng được chứng kiến?

“Mọi người hay nhắc tới đội hình của Hà Lan vào năm 1998 và 2000, họ đã chơi một thứ bóng đá rất hiệu quả. Nếu bạn nhìn vào những đội bóng khác, tất nhiên có thể bạn sẽ chọn AC Milan nhưng theo quan điểm của tôi thì đội hình nổi bật nhất chính là Barcelona của Guardiola. Khi họ đánh bại Man United [trong trận chung kết Champions League 2009] … Ý tôi là họ giống như tới từ một hành tinh khác vậy, cách di chuyển, những pha một chạm và hai chạm và sở hữu một cầu thủ đáng ngưỡng mộ, Messi, cậu ấy tạo nên sự khác biệt bất cứ khi nào được trao cơ hội… Đó là thứ bóng đá mà tất cả các đội bóng khác đều phải khao khát. Họ đề ra những chuẩn mực mới và những đội khác phải vắt óc suy nghĩ xem mình phải làm gì nếu phải đối đấu với họ.

“Với tôi, có rất nhiều đội hình mạnh trong lịch sử, nhưng không phải tất cả đều tạo nên bước ngoặt trong bóng đá. Tất nhiên Manchester United là một đội bóng mạnh, nhưng liệu họ có làm điều gì đó khác biệt so với những đội bóng trước đấy hay không? Tôi nhớ ở Liverpool là thời kỳ những năm 1980 với sự có mặt của tiền vệ John Barnes. Những đội hình khác của Liverpool còn giành được nhiều danh hiệu hơn, nhưng đội hình với John Barnes đó mới là đội chơi thứ bóng đá tuyệt vời hơn cả. Họ có thể chuyền bóng cả ngày. Một số đội hình khác của Arsenal cũng thi đấu rất tốt và đạt dược nhiều danh hiệu. Tuy nhiên đâu là đội chơi thứ bóng đá hằn sâu trong tâm trí của mọi người? Và rồi bạn nhớ tới những đội như AC Milan và nghĩ: ‘Chờ chút, họ thực sự đã thay đổi bóng đá’.”

Có một sự tranh cãi giữa các cổ động viên Arsenal về việc trong hai người, ai là cầu thủ xuất sắc hơn. Thierry đã rất khiêm tốn và nói rằng anh là “ông chủ”, đội bóng luôn luôn là của anh và còn nhiều điều khác nữa. Anh nhìn nhận điều này như thế nào?

“Tất nhiên, cách đơn giản để giải quyết vấn đề này là khẳng định rằng, Thierry là cầu thủ giỏi hơn. Chúng tôi giành rất nhiều sự tôn trọng cho nhau do đó khi được hỏi thì một trong hai chúng tôi sẽ luôn đề cao người còn lại. Nhưng hãy nhìn vào những gì mà Thierry đã đạt được ở Arsenal. Trong một thời gian ngắn. cậu ấy trở thành tiền đạo chủ lực và giành những danh hiệu lớn. Tốc độ và khả năng săn bàn của cậu ấy là không thể tin nổi. Hơn nữa cậu ấy còn luôn giữ được một động lực thi đấu rất lớn. Mọi người nói về động lực thi đấu của tôi, nhưng hãy nhìn cậu ấy mà xem. Trên sân tập cậu ấy khiến các cầu thủ khác trông thật ngớ ngẩn. Tôi luôn cảm thấy Thierry có một mục đích để chứng minh bản thân trong từng trận đấu, trong từng buổi luyện tập, điều đó khá giống với tôi, mặc dù tôi thể hiện điều đó theo một cách khác cậu ấy…”

 

arsenal147 – theo Arsenal.com

Một góc nhìn về cách thức hoạt động của Arsenal từ 1996 đến 2011

(AFCVN) – Đôi khi, theo bình luận của một số fan hâm mộ cũng như phân tích của báo giới, bạn sẽ có cảm giác rằng lợi nhuận của Arsenal cứ mặc định đều đặn tăng lên hàng năm và dường như, rất khó hiểu, không bao giờ được dùng đến. Điều đó làm nảy sinh những cuộc tranh luận không ngừng.

Hầu hết các câu lạc bộ ở giải Ngoại Hạng đều thua lỗ hàng năm, nhưng hoặc là được chu cấp bởi những ông chủ giàu có, hoặc bởi những khoản vay ngân hàng (hệ quả cuối cùng thường dẫn đến quá trình trả nợ không theo kế hoạch, vượt quá khả năng như trường hợp của Leeds hay Portsmouth). Bảng xếp hạng sau sắp xếp theo lợi nhuận âm nhiều nhất tới dương nhiều nhất, không có Arsenal và Birmingham. Đơn vị tính : triệu bảng

2/3 đội bóng ở giải Ngoại Hạng không có lợi nhuận

Bởi thế, kì quặc thay, Arsenal hứng chịu sự săm soi, tranh cãi vì "dám" có lãi. Cuộc tranh luận lại càng kì quặc hơn khi biết rằng toàn bộ lợi nhuận của Arsenal cuối năm chỉ được dùng để đầu tư cho đội bóng : không hề có cổ tức chia cho các cổ đông hay bất kì khoản chi ngoài bóng đá nào lọt ra bên ngoài. Mọi lợi nhuận của Arsenal đều được đầu tư vào khía cạnh bóng đá. Nếu có điểm nào đó cần và đáng được tranh luận, thì có lẽ đó là cách chọn thời điểm và lên kế hoạch mà ban lãnh đạo đội bóng áp dụng để đầu tư lợi nhuận cho Arsenal. Người hâm mộ và báo chí thường thiếu kiên nhẫn và đòi hỏi một sự đầu tư nhanh chóng, ngay lập tức, trong khi Arsene Wenger và các đồng sự lại muốn theo đuổi một cách thức đầu tư lâu dài hơn, kiên nhẫn hơn. 

Mục đích của những cuộc tranh luận xoay quanh chủ đề "tại sao không xài tiền" dường như không có câu trả lời trọn vẹn. Tuy nhiên, trong phạm vi bài viết này sẽ cố gắng đưa ra những dữ liệu thống kê và con số về lợi nhuận của Arsenal, qua đó lí giải cho sự lựa chọn của Arsenal trong việc chọn thời điểm và lên kế hoạch để đầu tư lợi nhuận. Mọi con số đều được trích ra từ báo cáo tài chính hàng năm của Arsenal trên trang chủ của CLB.

Một số định nghĩa được sử dụng bao gồm:

– Doanh thu : là tổng số tiền thu vào của CLB (bao gồm mọi thứ, kể cả doanh thu từ dự án Highbury Square)

– Quĩ lương : số tiền chi trả cho các cầu thủ và các nhân viên thuộc biên chế Arsenal.

– Lợi nhuận (trước thuế) : là khoản còn lại cuối cùng của một mùa giải sau khi đã lấy doanh thu trừ tất cả các khoản chi như quĩ lương, phí chuyển nhượng, bảo trì sân vận động, lãi ngân hàng và các khoản chi hoặc đầu tư khác như nâng cấp cơ sở vật chất của khu tập luyện, trung tâm y tế chăm sóc và phục hồi sức khỏe… 

Bảng thống kê được tính từ năm 1996 đến hết năm 2011, tức từ năm Arsene Wenger bắt đầu triều đại của mình ở Arsenal đến hiện tại. Đơn vị tính : triệu bảng.

Sơ đồ 1

Như đã đề cập ở trên, Arsenal là một trường hợp hiếm hoi vì chúng ta thường xuyên có lợi nhuận hàng năm, vì thế chúng ta có thể hoạt động bằng mô hình tự chủ tài chính mà không cần có một ông chủ giàu có chu cấp, hoặc không cần phải vay ngân hàng cho những chi phí duy trì hoạt động thường xuyên của CLB (tất cả nợ của Arsenal hiện nay đều thuộc về dự án xây dựng sân Emirates, khác với các CLB khác là họ phải vay ngân hàng để lấy tiền chi cho các hoạt động duy trì CLB). Trong giai đoạn từ 1996 đến 2011, chỉ có một ngoại lệ là sự thua lỗ của năm 2002. Nhưng nếu xét đến sự thua lỗ của năm này thì cũng cần phải tổng quan những năm trước khi mà năm 2001 Arsenal đã có lợi nhuận kỉ lục cũng như tỉ lệ cao kỉ lục so với quĩ lương và doanh thu.

Sơ đồ 2

Sơ đồ 2 cho thấy rằng:

– Quỹ lương của Arsenal ngày một gia tăng với tốc độ đều.

– Doanh thu tăng đột biến từ sau năm 2006 do chuyển về sân mới, cộng với khoản thu từ các dự án bất động sản.

– Lợi nhuận, trừ năm 2002, đều dương và không có nhiều đột biến. Đây là kết quả dễ hiểu và chứng minh được một điều : doanh thu tăng nhưng do Arsenal đầu tư vào chuyển nhượng và tăng lương nên chi cũng tăng (các khoản khác không thay đổi), kết quả dẫn đến lợi nhuận không tăng vọt như nhiều người nghĩ.

Tiếp đó, sơ đồ 3 cho thấy tầm quan trọng của việc xem xét tỉ lệ lợi nhuận của Arsenal so với doanh thu và quĩ lương quan trọng như thế nào so với việc xem xét chúng như một con số riêng lẻ. Lí do là sự lạm phát trong bóng đá đang ngày một tăng với tốc độ nhanh. Lấy ví dụ, lợi nhuận năm 2011 là 14.8 triệu bảng, một con số lớn hơn rất nhiều so với lợi nhuận năm 1996 chỉ có 1.2 triệu bảng. Tuy nhiên, khi xét đến tỉ lệ lợi nhuận so với doanh thu và quĩ lương, thì năm 1996 và năm 2011 gần như là giống nhau (5.6% và 5.7%). Cần lưu ý thêm rằng Arsenal đạt tỉ lệ lợi nhuận so với doanh thu và quĩ lương cao nhất vào năm 2000 và 2001.

Sơ đồ 3

Bên cạnh đó, sơ đồ 3 cũng cho thấy cần phải xem xét lợi nhuận của Arsenal theo chiều hướng lâu dài hơn là chỉ tập trung vào con số của từng mùa.

Có nhiều lí do, một là những khoản chi lớn ví dụ như dự án xây sân Emirates hoặc những khoản thu lớn như phí chuyển nhượng thường chỉ đến sau ngày 31 tháng 5 hàng năm, ngày cuối cùng của tài khóa. Nhất là phí chuyển nhượng nói riêng ảnh hưởng rất nhiều đến cách thống kê tài chính hàng năm : những thương vụ chuyển nhượng lớn thường liên quan đến các giao dịch phức tạp gọi là structured deals, có thể hiểu nôm na là dựa trên hình thức trả góp qua nhiều năm, phí chuyển nhượng được trả dần theo số năm trong hợp đồng cầu thủ kí kết với CLB mới.

Hai là, một số khoản thu đột biến thường không thể ước tính trước được, ví dụ như nếu đội bóng thi đấu tốt, lọt sâu vào các giải đấu kéo dài đến tháng 4, tháng 5 sẽ đem lại thêm nguồn thu, nhưng nguồn thu này lại không được sử dụng hay tính vào tài khóa của năm đó vì thị trường chuyển nhượng hoặc chi phí trả lương cho mùa sau đến tháng 7 mới bắt đầu tính, nên phải tính vào năm sau. Nói ngắn gọn, cần phải xem xét l
i nhuận và tỉ lệ so với doanh thu, quĩ lương qua nhiều năm.

Sơ đồ 4

Kết quả trong sơ đồ 4 cho thấy, tỉ lệ lợi nhuận so với doanh thu và quĩ lương của Arsenal có xu hướng ổn định. Đường màu xanh (dựa trên các chấm xanh) thể hiện tỉ lệ lợi nhuận/doanh thu cho thấy tương đối không có nhiều thay đổi. Đường màu đỏ, thể hiện tỉ lệ lợi nhuận/quĩ lương, có xu hướng tăng nhẹ.

Điều đó cho thấy, mặc dù dự án Highbury Square đem lại một nguồn thu lớn cho Arsenal, cũng như việc chuyển sang sân Emirates với sức chứa lớn hơn, thu nhiều tiền hơn từ bán vé nhưng tổng quan mà nói, con số cuối cùng cho thấy không có nhiều đột biến tăng vọt. Bởi lẽ thu tăng thì chi cũng tăng, kết quả là không có nhiều thay đổi. Arsenal không hề có khoản tiền dư dả nào chưa được dùng đến. Viễn cảnh lâu dài vẫn giữ ở mức ổn định.

Cuối cùng, để đánh giá mức độ khó khăn của Arsenal phải xoay xở ra sao với khoản lợi nhuận kiếm được, là đem so sánh với chi phí để mang một ngôi sao đẳng cấp thế giới về sân Emirates. Dĩ nhiên không thể là Messi hay Ronaldo, cho nên bài viết sẽ dùng Yaya Toure làm ví dụ, một cầu thủ đẳng cấp thế giới không thể chối cãi và từng được đồn thổi có liên hệ với Arsenal nhiều năm trước khi gia nhập Manchester City vào tháng 7 năm 2010.

Thực sự, trừ những người có liên quan trực tiếp đến vụ chuyển nhượng, không một ai có thể biết chính xác con số chi tiết trong vụ chuyển nhượng Yaya Toure, bao gồm phí chuyển nhượng và mức lương. Tất cả những gì báo chí cho chúng ta biết đều là phỏng đoán, đôi khi dựa trên thông tin từ những người đại diện (vốn có thể đúng hoặc không đúng). Vì vậy, bài viết sử dụng con số thấp nhất và cao nhất trong những thông tin mà báo chí cung cấp để đảm bảo mức độ chính xác tương đối. Sơ đồ 5 chỉ ra rằng, mức phí chuyển nhượng trong tầm khoảng 24 triệu bảng đến 26 triệu bảng. Mọi nguồn thông tin đều nói rằng Yara Toure kí hợp đồng 5 năm với mức lương thấp nhất được cho là 185,000 bảng/tuần và cao nhất là khoảng 250,000 bảng/tuần (khoảng 48 triệu bảng đến 65 triệu bảng cho 5 năm). Như vậy, tổng cộng phí chuyển nhượng và lương cho Yaya Toure về Manchester City nằm trong khoảng 72 triệu bảng đến 91 triệu bảng cho 5 năm.

Sơ đồ 5

Cột đỏ lớn cho thấy tổng lợi nhuận trước thuế của Arsenal trong 5 năm gần nhất tính từ 2007 đến 2011, là 158 triệu bảng. Giả sử Arsenal dành dụm toàn bộ lợi nhuận trong 5 năm này, thì Arsenal có thể đủ tài chính để mua một ngôi sao đẳng cấp thế giới như Yaya Toure về (mặc dù bài viết bỏ qua, không xét đến hiệu ứng đòi tăng lương dây chuyền của các ngôi sao còn lại, điều mà chắc chắn sẽ xảy ra và sẽ ảnh hưởng nhiều đến những năm sau). Tuy nhiên, nếu chỉ xét đến lợi nhuận một năm trung bình trong 5 năm vừa qua, con số 31,7 triệu bảng là không đủ để mua và nuôi Yaya.

Chiến lược tài chính của Arsenal theo hướng thận trọng, tư chủ tài chính một cách phù hợp. Khoản thu đáng kể từ việc được thi đấu ở Champions League hàng năm, khác với tiền bán vé hay tiền bản quyền truyền hình, không phải là một nguồn thu chắc chắn cố định, điều mà nhiều người đang quên đi mất.Vì thế sẽ là hoàn toàn hợp lí nếu chúng ta buộc phải giữ lại một khoản tiền dự trữ đề phòng nhữ
ng tình huống xấu nhất hoặc những mùa giải quá thất bại 
(không lọt vào top 4). Khoản tiền dự trữ này đặc biệt cần thiết trong bối cảnh tình hình kinh tế bất ổn xảy ra ở hầu hết các nền kinh tế phương Tây, nơi mà tiềm lực vốn (liquidity) và dự trữ tiền mặt (cash reserve) là một yếu tố sống còn của tất cả công ty. Hai khoản này tốt nhất không bao giờ được đem ra huy động để đầu tư cho bất kì dự án/cầu thủ nào, chỉ dùng cho trường hợp nguy cấp để bù cho thất bại nhằm tránh việc phải mượn nợ. 

Nếu đã không thể dùng nguồn tiền này, và Arsenal quyết định chọn cách tiếp cận chứa đựng nhiều rủi ro, một bản hợp đồng mang về ngôi sao tầm cỡ thì hoàn toàn đủ khả năng, nhưng chỉ một thôi, không thể nhiều như cách mà báo chí đồn thổi. Mà Chelsea và Manchester City đã chứng minh rằng cần nhiều hơn một ngôi sao để có thể gọi là thành công trong đầu tư. Con số đó phải là 5, là 7, là 10. Arsenal rõ ràng không thể.

Vả lại, dù cho chỉ mua một ngôi sao, có nhiều lí do để không nên làm như vậy. Thứ nhất, dùng 4-5 năm tổng lợi nhuận để đầu tư vào một cầu thủ đã là con đường vô cùng mạo hiểm đối với Arsenal, hậu quả có thể ảnh hưởng đến nhiều năm sau đó nếu thất bại. Thứ hai, có mang về một ngôi sao cũng không đảm bảo được bất cứ điều gì. Tập trung quá nhiều tiền vào một cầu thủ (vốn có thể bị chấn thương, không phù hợp với môi trường/giải đấu hoặc bị mất phong độ….) là một chiến lược vô cùng nguy hiểm.

Ngừơi khôn ngoan trước khi tung ra quyết định đầu tư vào việc gì đó nên tập trung phân tích tính hiệu quả, lường trước sự thất bại của và hệ lụy của nó để làm cơ sở chính cho quyết định, hơn là mơ tưởng đến việc nó sẽ thành công ra sao. Bạn có 10 đồng, chuyện bỏ ra 3 đồng để mua 1 con bò kéo cày là quá dễ dàng, bạn không mất 1 giây để suy nghĩ, vì nếu nó có yếu đuối, không kéo được, thì bạn chỉ mất 3 đồng so với 10 đồng bạn có. Tuy nhiên, nếu bạn mỗi năm bạn để dành được 1 đồng, thì để mua được con bò bạn mất 3 năm. Chắc chắn rằng việc ra quyết định có nên mua con bò đó hay không làm bạn suy nghĩ, đắn đo rất nhiều, và bạn sẽ nghĩ nhiều đến trường hợp thất bại hơn là nghĩ đến viễn cảnh con bò đem lại cho bạn vài chục đồng. Đó là tư duy phòng thủ hợp lí. Thành công dễ đoán, nhưng thất bại thì khó lường.

Hơn nữa, bóng đá là một ngành kinh doanh đặc thù không giống các ngành kinh doanh sản xuất khác. Mua thêm một cầu thủ ngôi sao có lẽ sẽ giúp đội bóng tăng nhẹ về nguồn thu bán áo hoặc lượng cổ động viên, nhưng lại không thể giúp đội bóng ước tính họ sẽ thành công cụ thể ra sao, kiếm thêm lợi nhuận từ sân cỏ như thế nào, vì chuyện đó không nằm trong quyền quyết định của đội bóng mà phụ thuộc vào các yếu tố bên ngoài. Trong khi đó nếu bạn mua thêm máy móc cho một dây chuyền sản xuất, tăng thêm nhân công và giờ làm, kế toán của bạn hoàn toàn có thể cho bạn biết con số lợi nhuận tăng lên vào cuối năm, rõ ràng và chi tiết hết mức có thể.

Chính vì thế, với vị thế là một công ty trị giá hàng tỉ đô la như Arsenal, mạo hiểm là điều hoàn toàn không bao giờ nên thử.

Tổng kết, khuynh hướng lợi nhuận về lâu về dài của Arsenal thực sự an toàn, ổn định và vững chắc hơn nhiều giả định. Tương quan giữa mức độ chi tiền và lợi nhuận của ngày hôm nay không khác gì nhiều so với những năm đầu tiên Wenger đến với Arsenal. Không hề có khoản tiền vài chục triệu bảng nào dư thừa không được sử dụng đang nằm đâu đó trong ngân hàng hay trong túi ai đó. Nếu chọn cách tiếp cận mạo hiểm như trên, Arsenal có thể thêm một cầu thủ đẳng cấp ngôi sao về bằng cách thu gom lợi nhuận của nhiều năm lại. Nhiều quan điểm cho rằng việc đó chỉ là một sự điều chỉnh rất nhỏ trong chính sách của CLB chứ không phải là một cách thức hoạt động hoàn toàn khác, nhưng theo quan điểm của bài viết đã chứng minh từ đầu, một bên là dùng lợi nhuận một năm để đầu tư cho năm sau, còn một bên là dồn lợi nhuận của nhiều năm lại để đầu tư cho năm sau đó, về cơ bản đó là một cách thức tiếp cận hoàn toàn khác. Cá nhân người viết bài này cho rằng, cũng giống như cơ thể con người, nếu bạn ăn mỗi ngày 3 bữa, dù cho bữa ăn có thiếu thốn một chút, cũng không ảnh hưởng đến sức khỏe. Còn nếu bạn nhịn ăn 3 ngày chỉ để ăn một bữa ăn thật thịnh soạn với sơn hào hải vị, cảm giác hẳn là rất ngon, nhưng sức khỏe của bạn thì chắc chắn sẽ yếu ớt đi nếu cứ ăn kiểu đó.

Những năm sắp tới, tỉ lệ lợi nhuận so với quĩ lương và doanh thu sẽ càng ngày càng tiệm cận đến mức thấp hơn vì số tiền thu được từ các dự án bất động sản đã gần cạn kiệt. Tuy nhiên may mắn thay, mô hình tự chủ tài chính của Arsenal hoàn toàn đủ hiệu quả để đảm bảo lợi nhuận hàng năm trong tương lai là điều có thể nhìn thấy được.

GI – forum AFCVN

Liverpool thua Arsenal: Vấn đề không nằm ở chiến thuật!

Phong độ khác nhau của các ngôi sao luôn là chi tiết đầu tiên làm nảy sinh các tình huống “động” bên ngoài chiến thuật “tĩnh”, và người ta hơn thua nhau ở khả năng xử lý những chi tiết ngoài kế hoạch ấy. Đấy là khác biệt giúp Arsenal thắng Liverpool.

Với cặp Arteta-Diaby chơi tiền vệ trụ; Podolski-Chamberlain ở hai biên và Cazorla đứng sau tiền đạo cắm Giroud, Arsenal xuất phát với đội hình 4-2-3-1 trong trận làm khách trên sân của Liverpool. Trên thực tế, Liverpool giữ bóng nhiều hơn. Và khi bóng nằm trong chân đối phương thì Arsenal siết chặt cự ly đội hình, với hai tầng phòng thủ 4 người khá chặt chẽ. Nói cách khác, đội hình lúc không có bóng của Arsenal trở thành 4-4-1-1. Đây chính là cách hoán chuyển đặc trưng của đội hình 4-2-3-1 (thành 4-4-1-1 lúc không có bóng).

Liverpool thì tiếp cận trận đấu theo một cách khác hẳn. Bộ ba tiền vệ gồm Allen, Sahin, Gerrard đứng khá gần nhau ở khu giữa sân và họ chuyền bóng một cách trôi chảy. Thống kê của Opta cho thấy: tỷ lệ chuyền bóng chính xác của Allen trong hiệp đầu là 100%, và có khoảng 20% tổng số đường chuyền được thực hiện ở khu vực tấn công, nghĩa là chỉ cách khung thành Arsenal tối đa 30m (dù Allen là tiền vệ đứng thấp nhất trong đội hình Liverpool). HLV Brendan Rodgers đặt hết hy vọng vào bộ ba tiền vệ trong sơ đồ 4-3-3 của ông vì trên thực tế, đấy đều là những cầu thủ rất giỏi và họ có thể chơi ở bất cứ vị trí nào trong hàng tiền vệ.

Liverpool (đỏ) vấp ngã trước Arsenal vì xử lý kém trong các tình huống phát sinh

Tóm lại, Liverpool chơi thiên về tấn công, tiền vệ linh hoạt, giữ bóng nhiều, chuyền nhiều và gây áp lực liên tục. Arsenal thì thiên về thủ, tiền vệ đứng sâu và luôn cố giữ vững cự ly so với hậu vệ. Sở dĩ bóng đá có nhiều sơ đồ chiến thuật hoặc cách chơi khác nhau là bởi một điều cơ bản: không có chiến thuật nào hay, cũng không có cách chơi nào dở. Điều quan trọng là trên thực tế, Arsenal xử lý các tình huống phát sinh tốt hơn trong khi Liverpool lại không che đậy được những nhược điểm bộc lộ, như những hệ quả tất yếu trong cách chơi thiên về công của họ. Đấy là khác biệt lớn nhất dẫn Arsenal đến chiến thắng quan trọng ngay trên sân Anfield.

Ai cũng khen ngợi Cazorla. tiền vệ đứng ở vị trí “số 10” trong đội hình Arsenal, đã xuất sắc cả về kỹ thuật lẫn khả năng “đọc” trận đấu, chưa kể hiệu quả rõ ràng (anh cùng Podolski ghi bàn). Nhưng tiền vệ trụ Diaby cũng xuất sắc không kém. Chính vì sự vững vàng của Diaby khi Arsenal không có bóng mà Cazorla yên tâm làm chủ cả một khoảng trống rộng lớn ở khu vực tấn công của mình (không phải quá bận tâm về những gì xảy ra sau lưng), từ đó dẫn đến hiệu quả tốt đẹp khi Arsenal có dịp tấn công. Chiến thắng của Arsenal đi liền với một thông số tuyệt vời về khả năng phòng thủ: đây là lần đầu tiên trong 88 năm, đội này giữ vững mành lưới trong suốt 3 vòng đầu tiên ở giải VĐQG! 

Còn Liverpool thất bại vì họ không bịt được khoảng trống sau lưng hàng tiền vệ, để Cazorla tung hoành, nhưng thất bại ấy lại xuất phát từ việc hàng công không thể ghi bàn. Những pha bắn phá cầu môn sau 3 vòng đấu của Liverpool chỉ đạt tỷ lệ chính xác 24%, đứng thứ… 19 trong toàn giải. Thật ra, Gerrard quá mờ nhạt, và đấy chỉ là vấn đề phong độ thuần túy. Mặt khác, Liverpool cũng không có tiền đạo giỏi để khai thác lối chơi thiên về tấn công mà HLV Rodgers áp đặt (thế mới nói, Liverpool đang “nhớ” Carroll). Trong khi đó, phong độ của Cazorla bên phía Arsenal lại ở mức tuyệt vời.

Phong độ khác nhau của các ngôi sao luôn là chi tiết đầu tiên làm nảy sinh các tình huống “động” bên ngoài chiến thuật “tĩnh”, và người ta hơn thua nhau ở khả năng xử lý những chi tiết ngoài kế hoạch ấy. Đấy là khác biệt giúp Arsenal thắng Liverpool. 

Lỗ rò hay khe nứt

Written by Punisher on Friday, 22 June 2012 15:57   

(AFCVN) – Arsenal mùa bóng 2011-2012, không nghi ngờ gì nữa chính là mùa bóng có thành thích phòng ngự tệ nhất trong suốt những năm Gs cầm quân ở Arsenal ít ra là về mặt những con số. Họ đã để lọt lưới tổng cộng 49 bàn (mật độ 1.29 bàn/trận) , còn trên tất cả các mặt trận con số đó sẽ là 67 bàn (1.24 bàn/trận).

 

Nếu nhìn theo cách cổ điển (minh bạch về trách nhiệm của từng tuyến, người) thì trách nhiệm sẽ thuộc về bộ tứ vệ + thủ môn. Tuy vậy nếu xét đến thành tích chỉ trong giai đoạn giữa của mùa bóng (từ ngày 3/10 – 10/4) thì con số đó lại cải thiện một cách đáng ngạc nhiên.

Trong giai đoạn đó Arsenal để lọt lưới 25 bàn trên 25 trận (tỉ lệ 1 bàn/trận), nếu so với ManC 21 bàn, ManU 22 bàn (đây là 2 đội có thành tích phòng ngự tốt nhất mùa này) thì đây không phải quá tệ. 

Có một thông tin cũng khá thú vị khác là người vắng mặt chủ yếu trong giai đoạn 'thành công' này (dĩ nhiên là có mặt hầu hết ngoài giai đoạn này) chính là Bacary Sagna (nếu không tính đến Santos và Gibbs). Nhưng chắc chắn không ai có thể kết luận Arsenal thua nhiều là do… Sagna có mặt trên sân.

Ở một góc nhìn khác cho thấy vấn đề lọt lưới nhiều hay ít phụ thuộc cả hệ thống phòng ngự (tức là cách lắp ghép và cơ chế vận hành của các cầu thủ với nhau) hơn là chỉ đơn giản chi ra lỗi lầm của một ai đó (dĩ nhiên bóng đá đỉnh cao cần những cầu thủ đỉnh cao).

Trong một thống kê về phòng ngự khác so sánh giữa Arsenal, Man United, Man City và Spurs.

Thông số đầu tiên là số lần thành công trong việc sập bẫy việt vị đối phương. Con số này của Man United là 34, ManC là 42, Spurs là 71 còn ngạc nhiên nhất là Arsenal có con số này cao gấp 4 lần 2 đội bóng thành Man là 149 lần. Một con số cao ở mức đáng ngạc nhiên.

Dĩ nhiên là dùng bẫy việt vị mà lại 'thành công' không có gì sai. Nhưng như ai cũng biết 'bẫy việt vị là con dao hai lưỡi', với một tỉ lệ cao đến mức như vậy thì xác suất bị dính bẫy của chính mình cũng khá cao.

Bẫy việt vị có một cơ chế phức tạp, nó đòi hỏi sự phối hợp ăn ý giữa nhiều cầu thủ. Hoạt động này đòi hỏi cả sự thông minh trong nhận định tình huống để quyết định hành động của mình và đồng đội, phán đoán đối phương và giữ kỷ luật đội hình.

Một thông số đáng ngạc nhiên nữa là số pha tắc bóng được thực hiện bởi cầu thủ cuối cùng của hàng phòng ngự của Arsenal cũng là cao nhất 25 pha, trong khi con số này của Spurs là 12 còn 2 đội bóng thành Man là 6. 

Sai lầm do hàng phòng ngự của Arsenal là 31, trong khi con số đó của Man Unitedlà 16, Spurs là 12 còn đương kim vô địch chỉ là 10.

Toàn bộ những thông số này cho thấy một điều là Arsenal đã dâng quá cao đội hình, họ đã không có hệ thống kiềm chế không để đối phương di chuyển và chuyền hiệu quả và kết quả trực tiếp là sớm hay muộn hàng phòng ngự của họ sẽ bị đánh thủng.

Việc chơi với hàng thủ dâng cao dĩ nhiên cũng có lợi là tạo sự hỗ trợ tốt cho khâu tấn công. Nhưng các con số của Man United và Man City cho thấy dù họ không cần dâng cao hàng thủ như Arsenal mà số bàn thắng của họ lớn hơn Arsenal nhiều.

Kết luận duy nhất cho điều này chính là khả năng phối hợp và chuyển từ thủ sang công của tuyến phòng ngự của họ tốt hơn hẳn Arsenal. Đây chính là vai trò trong khả năng di chuyển không bóng và tầm chuyền của hàng tiền vệ.

Xét về từng cầu thủ, có người nhận định hàng tiền vệ Arsenal không thua kém mấy so với Man United hay Man City (ít ra là số lần cản phá và số lần lao lên tấn công), nhưng trong vai trò chủ đạo của tiền vệ là hạn chế tầm hoạt động của đối phương trong phòng ngự và là cầu nối giữa thủ và công thì họ thua hẳn.

Để thành công trong đá Cúp, một đội bóng có thể 'xây thành' trước cầu môn kiểu Chelsea nhưng để thành công trong giải đấu dài thì họ cần cân bằng giữa công và thủ khi 1 điểm trước một đội bóng nhỏ hơn đã là sự thất bại.

Để kết luận bài này, chúng ta có thể thấy việc Arsenal 'thủng thủ' không chỉ là do lỗi lầm một hay vài cá nhân. Nên ngoài việc tăng cường lực lượng (để tăng độ dày và những 'tuyệt chiêu') họ cần phải tái cơ cầu lại hệ thống phòng ngự (dĩ nhiên dựa trên những con người hàng đầu).

Ghi chú: Bài viết lấy số liệu và rất nhiều ý tưởng từ trang desigunner.worldpress.com


*DiepKhai* – forum AFCVN

Truyện ngắn

Yếu tố quan trọng bậc nhất của truyện ngắn là những chi tiết cô đúc, có dung lượng lớn và lối hành văn mang nhiều ẩn ý, tạo cho tác phẩm những chiều sâu chưa nói hết. Truyện ngắn là thể loại gần gũi với đời sống hằng ngày, súc tích, dễ đọc, lại thường gắn liền với hoạt động báo chí, do đó có tác dụng, ảnh hưởng kịp thời trong đời sống. Nhiều nhà văn lớn trên thế giới và nước ta đã đạt tới đỉnh cao của sự nghiệp sáng tạo nghệ thuật chủ yếu bằng những truyện ngắn xuất sắc của mình”

Mặc dù thuật ngữ truyện ngắn ra đời muộn (khoảng cuối thế kỷ XIX) nhưng bản thân truyện ngắn đã xuất hiện và tồn tại ngay từ buổi bình minh của nhân loại, khi con người biết sáng tác văn chương. Trải qua hàng ngàn năm, với bao biến cố thăng trầm của thể loại, ngày nay truyện ngắn đã chiếm lĩnh được vị trí quan trọng trên văn đàn trong kỉ nguyên Hiện đại, Hậu hiện đại, khi con người bị dồn ép về mặt thời gian hơn bao giờ hết. Con người không có đủ thời gian cho những bộ tiểu thuyết đồ sộ như : Tây du kí, Tam quốc diễn nghĩa, Thuỷ Hử, Hồng Lâu Mộng, Những người khốn khổ, Chiến tranh và hòa bình, Sông đông êm đềm…Truyện ngắn đã hàm chứa cái thú vị của những điều sâu sắc trong một hình thức nhỏ, gọn, xinh xinh và đầy truyền cảm, truyền dẫn cực nhanh những thông tin, nhanh cũng là một thế mạnh để truyện ngắn chinh phục độc giả đương đại.

Raymond Carver – một trong những bậc thầy truyện ngắn thế giới ghi nhận: ngày nay “tác phẩm hay nhất, tác phẩm hấp dẫn và thỏa mãn nhất về nhiều mặt, thậm chí có lẽ tác phẩm có cơ hội lớn nhất để trường tồn, chính là tác phẩm được viết dưới dạng truyện ngắn” . Truyện ngắn gắn chặt với báo chí. Đây là một lợi thế lớn, bởi hiện tại báo chí kể cả báo điện tử đang bùng nổ với tốc độ chống mặt. Người đọc quen và thích đọc truyện ngắn trong vài chục phút hoặc trong một vài giờ. Hơn nữa, sau nhiều năm chiếm lĩnh văn đàn, thơ, kịch, tiểu thuyết dường như vắt kiệt về khả năng hồi sinh và đổi mới thể loại. Trong khi đó truyện ngắn còn là mảnh đất tương đối trống, điều này tạo điều kiện hết sức thuận lợi để các cây bút trẻ khẳng định tài năng.

Lịch sử phát triển của nền văn học hiện đại và đương đại Việt Nam gắn liền với truyện ngắn. Thế kỷ XX truyện ngắn Việt Nam phát triển liên tục và vượt trội lên trên tất cả các thể loại, bắt đầu từ những năm hai mươi với sự đóng góp của Nguyễn Bá Học, Phạm Huy Tốn, Hồ Biểu Chánh, Nguyễn Công Hoan, Thạch Lam, Nam Cao, Kim Lân, Tô Hoài, Bùi Hiển, Vũ Bằng…Từ sau cánh mạng tháng Tám truyện ngắn có chửng lại nhưng vẫn chảy liên tục với tên tuổi: Trần Đăng, Vũ Tú Nam, Nguyên Ngọc, Nguyễn Khải, Nguyễn Quang Sáng, Vũ Thị Thường, Lê Minh, Nguyễn Minh Châu…Chiến tranh kết thúc, truyện ngắn vượt lên tỏ rõ sự ưu việt của mình trong sự khám phá nghệ thuật đời sống. Nhất là 1986 trở đi, truyện ngắn gần như đã độc chiếm toàn bộ văn đàn, hằng ngày trên các báo và các tạp chí có trên dưới hai mươi truyện ngắn được in. Thực tế ấy đã kích thích mạnh đến việc sáng tác, phê bình – lý luận về truyện ngắn những năm gần đây. Nhiều cuộc thi sáng tác truyện ngắn được khởi xướng. Nhiều cuộc hội thảo đã được mở ra và nhiều ý kiến có khi trái ngược nhau cũng đã được trình bày. Điều này chứng tỏ, truyện ngắn đang là thể loại được các nhà văn quan tâm, nỗ lực cách tân bậc nhất. Nguyễn Huy Thiệp đã từng tạo nên một cơn lốc xoáy văn học. Gần đây không khí văn chương được nóng lên bởi tên tuổi Đỗ Hoàng Diệu – Bóng đè, Nguyễn Ngọc Tư – Cánh đồng bất tận. Mỗi nhà văn một bút pháp riêng tạo nên “hiệu ứng” truyện ngắn hay và được gắn với các tên gọi “bội thu”, “thăng hoa”, “được mùa”, “lên ngôi”, điều đó chứng tỏ truyện ngắn đã được đổi mới. 

Team Arsenal 2003/2004

Trang chủ Premier League vừa cho biết đội hình bất bại mùa bóng 2003/2004 của Arsenal đã được bình chọn là đội bóng xuất sắc nhất trong 20 năm đã qua của giải đấu.

Arsenal 2003/2004
Xếp hạng: 1
Số trận: 38
Thắng: 26
Hòa: 12
Thua: 0
Bàn thắng: 73
Bàn thua: 26
Hiệu số: +47
Số điểm: 90
 

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.